Tôi nhớ rõ tuổi thơ của mình, vừa ấm áp, vừa lạnh lẽo. Cuộc sống tuổi thơ của tôi, tôi giành đủ tiếng cười cho mình, đủ tiếng cười cho người thân, đủ tiếng cười cho bạn bè, ...và dư nỗi buồn cho bản thân mình.
Tôi từng rơi vào trầm cảm, ko phải dạng lầm lì, chán đời, thảm hại mà cơn trầm cảm theo tôi lây lất, ngày này qua tháng nọ, như một vết đau cứ nhức nhối mãi, như lâu lâu lại thấy ngộp thở, như một ngày muốn nằm lịm đi. Tôi vẫn sống vui, dù gánh đủ trên vai những muộn phiền và suy nghĩ đôi khi quá sức. Lạ lùng là, ko hiểu sao trong tấm thân bé bỏng của tôi ngay từ ngày xưa, đã tự biết được rằng nên đối mặt chứ ko phải quay lưng với nó. Tôi nhạy cảm, nhiều lắm, và sợ hãi đau khổ, nên có khi chỉ vì một ám ảnh mà phải bật khóc, vì đau quá, sợ quá.Đúng là song song với nụ cười là nước mắt. Và tôi đi song song với những suy nghĩ, những buồn đau và những cơn trầm cảm của mình.
Tôi cô đơn, thực là vậy, nên tôi khao khát tình cảm, khao khát nụ cười, sự ôm ấp, ánh mắt nhìn, và nghĩ có nhiều người như thế lắm. Tôi chưa bao giờ tiếc tình cảm mình cho đi, đến tận khi nhận rõ bản chất của một người là tốt hay xấu. Mà tôi lại dè dặt, lãnh đạm và dứt khoát.
Suy cho cùng, con người tôi chưa bao giờ thoát ra những conflict của chính mình, giữa những hạnh phúc vô bờ và sợ hãi tột cùng. Mà tôi luôn sống, để vui như chưa từng được vui, để trưởng thành và tận hưởng cuộc sống từng ngày. Như có người nói, chắc tôi thuộc tuýp "siêu lạc quan".
19 tuổi, tôi muốn níu chặt tình yêu ấy, để tôi níu cả bản thân mình đừng rơi vào vực thẳm. Có khi nào, chúng tôi cùng toả sáng khi qua khỏi bờ vực này không?!


1 comment:
Em biết không, em là cô gái đẹp, cuộc sống chắc chắn là đầy đủ, em có tình yêu đẹp với một người đàn ông có tài và tử tế, em có bạn bè yêu quý em ... chị không biết tại sao em lại buồn.
Nếu em như vậy, thì người như chị phải buồn tới mức nào?
Tất nhiên chẳng ai thoát khỏi nỗi buồn, nhưng phải biết vui vì những gì mình có, em ạ!
Post a Comment